Trang chủ Đăng nhập
Cùng chơi Army2 sv ATVN, free xu, lượng...

Lần hoạt động

Diễn đàn | Truyện và Thơ | Truyện ngắn
Tìm kiếm
Chia sẻ lên Zing twitter Google PlusView 1738
  Chiếc khăn giấu trong ba lô
xchieclax xchieclax (SV!) [Off] [#] (05.12.2014 / 14:05)
Đang tìm người yêu
Đôi khi ta cứ ngại ngần không mở toang cánh cửa hạnh phúc, vì thiếu niềm tin vào chính bản thân mình…
Hình ảnh minh họa
Tôi đón Sơn vào một ngày lạnh nhất từ lúc tôi bắt đầu đặt chân đến Hà Nội. Trước đó, cậu ấy gọi cho tôi, huyên thuyên một tí về tình hình bản thân, lân la một chút về hoạt động của Câu lạc bộ Karate rồi bỗng buông một câu nhẹ hẫng: “Tớ ra Bắc với cậu vài hôm nhé!”.

Quyết định chóng vánh ấy của Sơn khiến tôi rơi vào trạng thái ngạc nhiên hết sức, và sau đó là những cảm xúc hỗn độn bỗng dâng lên trong mình, những cảm xúc mà tôi cứ ngỡ đã biến mất từ lâu rồi và sẽ chẳng bao giờ trở lại nữa...

Cậu ấy vác ba lô ra Hà Nội thật. Sơn không khác gì so với hồi mà tôi còn ở Quy Nhơn. Lướt qua những dòng người đổ xô ở sân ga, tôi mau chóng tìm ra cậu ấy. Dáng người cao lớn đúng chất dân học võ, phong cách ăn mặc đơn giản và gương mặt toát lên vẻ hiền hòa. Nhìn kỹ một tí, bạn sẽ phát hiện ra đôi mắt híp của cậu ấy rất dễ thương. Và nó sẽ dễ thương hơn gấp tỉ tỉ lần khi cậu ấy cười. Tôi vẫy tay ra hiệu và gọi to tên cậu ấy.

Chúng tôi từng có quan hệ rất tốt cách đây một năm. “Chúng tôi” bao gồm có ba người: Sơn, Hà và tôi. Tôi, cộng với mấy chục nhân mạng ở Câu lạc bộ đều ngầm thừa nhận rằng: Sơn và Hà chính là một đôi. Vâng, tôi vẫn âm thầm thừa nhận điều ấy, dù biết rằng: bản thân mình cũng thích Sơn. Rất thích.

- Sao cậu có thể sống ở một nơi lạnh thế này chứ?

Sơn vừa nói vừa khẽ chỉnh lại khăn quàng cổ của tôi. Tôi không lạ gì với sự ân cần của cậu ấy, chỉ là không ngăn được tim mình lỡ nhịp.

- Tớ đã từng nói rồi mà! Là vì tớ muốn mình tự lập hơn! - Tôi nói nhanh, rồi cũng thật nhanh chuyển chủ đề - Mà tớ vẫn muốn biết, tại sao bỗng nhiên cậu ra Hà Nội?
- Vì muốn thăm cậu, không được sao?
- Tôi biết Sơn nói dối nên ướm hỏi:
- Cậu và Hà có chuyện gì với nhau sao?

Sơn không nói gì. Tôi hướng ánh mắt ra xa, ngắm nhìn con phố lượn quanh co. Hóa ra, Sơn cũng hệt như tôi vậy: luôn cố gắng kiếm tìm một chỗ để trốn chạy mỗi khi bế tắc, mong tìm được một chút cảm giác bình yên, hay chí ít là thoát khỏi những nỗi buồn và đủ thứ chuyện khó chịu trên đời. Trời ạ, nhưng cậu ấy chẳng hề biết rằng, thật ra trốn trong cái hốc ấy còn khó chịu hơn.

- Linh này! - Sơn chợt nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi - Cậu có biết tại sao tớ lại tìm đến cậu không?

Tôi im lặng, không nhìn Sơn. Cậu ấy cười:

- Đó là bởi vì cậu rất đặc biệt! Cậu chính là người tớ nghĩ đến đầu tiên khi có ý định rời Quy Nhơn một thời gian!

Mấy ngày Sơn ở đây, tôi đưa cậu ấy đi khắp các ngõ ngách, như một hướng dẫn viên du lịch thực thụ. Sơn thoải mái, cười nhiều và vẫn đối xử với tôi rất đỗi ân cần. Những lúc cậu ấy bỗng dưng choàng vai tôi hay nhắc tôi mặc áo khoác khi đi dạo phố, tôi cũng chỉ mỉm cười thật nhẹ và thầm trấn an mình. Vì tôi biết, tất cả những quan tâm ấy của Sơn cũng chỉ là quan tâm theo kiểu bạn bè.

- Cậu có nghĩ rằng… - Một tối, Sơn chợt hỏi tôi - … Tớ và Hà hợp nhau?
- Sao lại không? Không phải những ngày đó, tớ luôn ủng hộ hai cậu còn gì?

Sơn chợt im lặng, xoay xoay khối rubic, khuôn mặt trầm tư. Tôi nhìn cậu ấy hồi lâu, thở dài:
- Tớ cứ tưởng cậu sẽ kể cho tớ nghe chuyện gì đã xảy ra?
- Tại sao… cứ luôn phải là tớ và Hà?

Sơn nhìn tôi, ánh mắt khiến tôi phải rùng mình. Cậu ấy chưa bao giờ nhìn tôi như vậy trước đây. Ánh mắt sâu đen trầm lặng, hệt như ai đó giấu cả một mảng trời buồn tênh u ám phía sau. Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra với cậu ấy?

Tôi đã tự vấn bản thân hàng nghìn lần trong suốt một tuần sau đó, cho đến ngày… cậu ấy về Quy Nhơn.

Tôi tiễn Sơn ra ga. Hôm qua, trong khi cậu ấy đang ngủ, tôi đã âm thầm giấu vào ba lô cậu ấy một thứ. Một thứ mà có lẽ, cậu ấy sẽ nhìn thấy nó khi đã về đến Quy Nhơn…

- Tạm biệt! - Tôi hít một hơi dài, cố nặn ra một nụ cười.

Sơn lặng thinh nhìn tôi, nhíu mày. Một cái nhíu mày khó hiểu, và chợt buông một câu nói còn khó hiểu hơn gấp vạn lần:

- Cậu chắc chứ?

Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Nhìn vào khuôn mặt nghiêm khắc kia, đôi mắt hơi thâm và ánh nhìn sâu sắc. Một cơn gió thoảng qua. Nhẹ thôi nhưng đủ làm mấy sợi tóc nâu nâu lộn xộn của tôi rối bung. Sơn vuốt nhẹ nhàng những lọn tóc cho vào nếp, chu đáo và dịu dàng. Tôi hướng ánh mắt của mình ra xa, nơi người ta đang khệ nệ xách vali cho kịp chuyến tàu vài phút nữa là lăn bánh, cố tránh né sự ân cần thường trực nơi Sơn. Tàu sắp chạy, thế mà, cậu ấy chẳng có một chút gì gọi là hối hả.

- Sơn, tàu sắp chạy…
- Tớ biết!

Sơn ngắt quãng câu nói của tôi, rồi xách ba lô lên một cách vội vàng. Nhưng cậu ấy không đeo lên vai mà mở nó ra. Tôi thót tim khi thấy Sơn lôi từ trong đó chiếc khăn len màu đỏ rượu, mặt nóng ran. Sơn choàng chiếc khăn lên cổ tôi, mỉm cười:

Tớ biết cậu đã đặt nó vào đây… và cậu đinh ninh tớ sẽ chỉ nhìn thấy nó khi trở về, đúng không?

Tôi cúi mặt, tim đập mạnh. Tôi không biết phải trả lời cậu ấy như thế nào trong tình cảnh như thế này. Rồi, lát sau, Sơn tiếp:

Đồ ngốc này, đừng tưởng tớ chẳng biết gì! Tớ đã biết… lâu lắm rồi! Và tớ chưa bao giờ thích Hà!

Tôi ngẩng mặt nhìn cậu ấy, cả người đông cứng. Tôi cứ đơ ra như thế, cho đến khi có tiếng nói vọng từ đâu rất xa:

“Chuyến tàu SE5 từ Hà Nội - Sài Gòn đã bắt đầu lăn bánh…”.

Và trong tiếng thông báo của nhà ga ở một nơi nào đó không xác định, tôi còn nghe len lỏi vào đấy câu nói của một - ai - đó - nữa…

-… Người tớ thích là cậu!

NGUYỄN THU UYÊN (Lớp 11 chuyên Văn trường THPT chuyên Lê Quý Đôn, Bình Định)
(muctim)

__________
Tin học như cơm bình dân

Bài viết liên quan:

  Tổng số: 1

Lọc theo tác giả
Xem chủ để ngoại tuyến (Offline)

Trong diễn đàn

Sắp xếp theo thứ tự từ trên xuống
2 / 7